Trong bối cảnh Hà Nội dần đánh mất hệ mặt nước tự nhiên, khi khoảng 80% ao hồ đã bị san lấp chỉ trong nửa thế kỷ, câu chuyện ngập úng đô thị không còn là hiện tượng nhất thời, mà trở thành hệ quả tích tụ của quá trình bê tông hoá. Công trình này được đề xuất như một phản hồi mang tính biểu tượng trước thực trạng đó, với kỳ vọng khơi gợi một xu hướng ngược lại: “nước hoá” không gian đô thị.
Công trình được tổ chức như một cấu trúc bán cầu đường kính 10 mét, tập hợp từ các đường cong liên tiếp, không gian bên trong có khả năng biến đổi linh hoạt: khi mở ra như một sân khấu cộng đồng, khi khép lại thành một trải nghiệm tĩnh, tập trung vào cảm nhận không gian và ánh sáng.
Ngói âm truyền thống tráng men vàng được sử dụng như vật liệu chủ đạo, định hình lớp vỏ với những lớp liên tưởng chồng xếp, từ giọt nước, đốt tre, đến những tia nước vươn lên và vòm trời căng sáng. Ở chiều ngược lại, đó cũng có thể là cơn “mưa vàng” nuôi dưỡng sự sống, một ẩn dụ nhẹ nhàng về chu trình tự nhiên và khả năng tái sinh của đô thị.
Bình luận
(0)