MÔhe’ritage khởi đi từ bối cảnh vùng đất Đoài – nơi di sản vẫn hiện hữu nhưng đang dần bị giãn cách khỏi đời sống đương đại. Công trình tiếp cận di sản như một dòng chảy, được tái kích hoạt qua trải nghiệm thay vì trưng bày. Từ đó, ý tưởng về “vi mô thế giới” được hình thành, đặt con người vào trung tâm của sự cảm nhận và kết nối.
Kiến trúc ở đây mang dáng dấp giản dị, gần gũi. Những vật liệu và cấu kiện cũ được giữ lại, tái sử dụng, giúp ranh giới giữa cũ và mới vì thế trở nên mềm hơn, mở ra khả năng đối thoại liên tục giữa các lớp thời gian.
Không gian được tổ chức xoay quanh yếu tố “lửa” như một trục sinh hoạt và tinh thần, gợi lại cấu trúc cộng đồng của nhà ở truyền thống. Các yếu tố tự nhiên như nước, đất, gỗ và kim loại được điều tiết để tạo nên sự cân bằng cảm nhận về nhiệt độ, âm thanh và ánh sáng.
Bình luận
(0)