Dự án bắt đầu từ hai câu chuyện, khí hậu của Hà Nội và đời sống rất riêng của một cặp vợ chồng.
Trong lịch sử kiến trúc nhà ở, khí hậu luôn ảnh hưởng đến cách con người tổ chức không gian sống, từ những ngôi nhà nhỏ và khép kín ở vùng lạnh đến các cấu trúc mở với nhiều khoảng đệm thông gió ở vùng nóng ẩm, điều từng thấy rõ trong nhà ở truyền thống Hà Nội. Nhưng giữa bối cảnh đô thị ngày càng dày đặc, những khoảng đệm ấy dần biến mất. Từ thực tế đó, dự án đặt ra một câu hỏi khá giản dị, liệu những nguyên tắc khí hậu quen thuộc ấy có thể được diễn giải lại trong một lô đất đô thị chật hẹp hay không.
Thiết kế không tái hiện trực tiếp hình ảnh sân vườn hay hiên nhà, mà tiếp cận vấn đề theo một cách trừu tượng hơn thông qua việc tổ chức lại các khoảng trống trong công trình. Ngôi nhà được cấu thành từ hai lõi thẳng đứng đặt ở hai đầu khu đất. Một lõi dành cho giao thông và các hoạt động thường ngày. Lõi còn lại trở thành một khoảng rỗng dẫn gió và ánh sáng xuyên qua toàn bộ ngôi nhà. Các khoảng trống theo phương đứng, cùng với một sân bán ngoài trời, tạo nên hệ thông gió tự nhiên cho công trình.
Nếu câu chuyện khí hậu định hình cấu trúc không gian thì câu chuyện của chủ nhà lại định hình cách các không gian ấy được sống. Hai vợ chồng có nhịp sinh hoạt gần như trái ngược. Khi người chồng bắt đầu ngày mới thì người vợ thường chuẩn bị đi ngủ. Thiết kế không tìm cách buộc hai nhịp sống ấy phải hội tụ mà chấp nhận sự khác biệt của chúng. Các không gian riêng được đặt cách nhau nhưng vẫn kết nối thông qua những khoảng rỗng chung. Một ban công nhỏ treo trong khoảng thông tầng trở thành nơi hai người có thể gặp nhau trong những khoảnh khắc rất ngắn của ngày.
Trong ngôi nhà này, các khoảng trống không chỉ giúp không khí lưu chuyển, chúng còn tạo nên một cảm giác hiện diện chung, nơi mỗi người có thể giữ nhịp sống riêng của mình nhưng vẫn luôn ở gần người kia. Ở một nghĩa nào đó, kiến trúc ở đây không cố gắng xóa bỏ khoảng cách. Công trình chỉ nhẹ nhàng tạo ra những điều kiện để sự kết nối vẫn có thể xảy ra.
Bình luận
(0)