Công trình nằm giữa một khu đô thị được định hình bởi những chuẩn mực đồng nhất, nơi các ngôi nhà dường như chia sẻ chung một kiểu hình thức.
Thay vì tạo ra khác biệt ở mặt đứng, nhóm thiết kế tập trung điều chỉnh những không gian chức năng bên trong. Tận dụng dạng thức phổ biến của nhà ở đô thị Việt Nam với cầu thang ở trung tâm, không gian nội thất được “nới lỏng” bằng những khoảng lệch tầng, tạo ra nhiều lớp không gian đan xen. Tính kết nối không còn dừng ở phương ngang hay dọc, mà chuyển tiếp tuyến tính qua ở từng không gian liên kết như hành lang, cầu thang và chỗ nghỉ.
Sự hiện diện của gạch nung, thép, gỗ hay bê tông trần không nhằm phô diễn vật liệu, nhóm thiết kế mong muốn tạo ra một trạng thái cân bằng, giữa bên ngoài với đời sống nội tại.
Bình luận
(0)