Trong bối cảnh các mô hình co-working ngày càng bị tiêu chuẩn hóa thành những “cỗ máy làm việc” khép kín, không gian làm việc chung này lựa chọn hướng tiếp cận quan tâm trải nghiệm đô thị hơn là tập hợp của các phòng chức năng.
Dự án lấy Hồ Tây làm điểm tựa tinh thần, không chỉ ở mặt nước hay cảnh quan, mà ở sự tĩnh lặng, tính khoảnh khắc của ánh sáng và chiều sâu văn hóa tích tụ qua nhiều lớp thời gian. Không gian được tổ chức như một cấu trúc mở với nhiều vùng đệm đan xen giữa làm việc, nghỉ ngơi và tương tác. Thay vì hành lang và các dãy phòng tuyến tính quen thuộc, mặt bằng vận hành như một chuỗi chuyển tiếp liên tục về ánh sáng, tầm nhìn và cảm giác sử dụng. Những khoảng xốp rỗng len giữa các khu làm việc tạo ra nhịp thở cần thiết, cho phép con người tạm rời khỏi cường độ vận hành để kết nối lại với cảnh quan và chính mình.
Bảng vật liệu gồm gỗ, gạch gốm, giấy dó, sơn mài hay cói không xuất hiện như các lớp trang trí mang tính hoài niệm, mà như một cách đưa ký ức thủ công của Hà Nội vào đời sống đương đại.
Bình luận
(0)