Bến Tre là nơi sông không đứng ngoài đời sống. Nó len vào từng khoảng đất, từng nếp sinh hoạt, đến mức người ta không còn “ngắm” sông nữa, mà sống cùng nó. Ngôi nhà này được đặt vào bối cảnh như vậy.
Không cố gắng phô bày mình ra trước mặt nước, công trình chọn cách lùi lại một chút. Tầng trệt được để trống, vừa là chỗ tụ họp khi cần, vừa như một khoảng đệm để gió và cây đi qua. Ba mặt trồng cây khiến không gian luôn mở, nhưng không hề trống trải. Các phòng được nâng lên cao hơn, vượt khỏi tầm dừa nước. Từ đó, dòng sông hiện ra một cách tự nhiên, không cần “thiết kế” để nhìn thấy, mà như thể nó vốn đã ở đó, trong tầm mắt hằng ngày. Hình khối của ngôi nhà không phức tạp. Bốn mái vòm, mỗi cái một kích thước, đặt cạnh nhau tạo thành một nhịp điệu nhẹ nhàng. Không phải để gây ấn tượng, mà để công trình bớt cứng, bớt tách khỏi cảnh quan xung quanh.
Có lẽ điều đáng chú ý nhất không nằm ở hình thức, mà ở cách ngôi nhà này chọn đứng trong bối cảnh của mình: không cố nổi bật, không lấn át, chỉ vừa đủ để ở và để sống cùng những gì đã có sẵn.
Bình luận
(0)